- Du lịch Lào, đến Moxay, việc đầu tiên là tôi tìm đến máy rút tiền của ngân hàng BCEL (Banque Pour Le Commerce Exterieur Lao - Ngân hàng Ngoại thương Lào - ở bắc Lào tiếng Pháp vẫn còn được sử dụng trên các bảng hiệu khá nhiều). Tôi rút 300.000 kip (01 kip = 2,6 đồng VN). Có tiền kip rồi, tôi ung dung đạp xe dạo phố cùng hành lý của mình. Người dân Moxay nhìn ngó tôi, vẻ ngạc nhiên.







Tôi thả xe xuống dốc và gặp một ngôi chợ, người mua bán qua lại nhộn nhịp. Ở đây họ bán món gì trông như tổ ong nhưng lại giống như con nhộng hay tằm vậy đó. Họ bán rất nhiều; tôi không hình dung nổi món này ăn như thế nào.

Ra khỏi chợ tôi vào tiệm tạp hóa tìm mua sữa đậu nành Lactasoy của Thái Lan. Nếu mua lẻ giá 3.000 kip/hộp; mua ở dọc đường giá 4.000 kip/hộp nhưng mua cả lốc 6 hộp giá 15.000 kip/lốc, vậy mỗi hộp chỉ khoảng 2.500 kip thôi. Vậy là tôi mua luôn cả lốc treo lên xe. Nước uống ở đây đắt hơn cả ở Việt Nam lẫn Trung Quốc. Một chai nước lọc (không phải nước khoáng hay nước suối gì đâu) một lít giá 2.000 kip.

Oudomxay-b.JPG
Dọc theo đường cái có nhiều nhà trọ lắm, nếu đi vào các con đường nhỏ cũng có nữa. Tôi thấy một tấm bảng hiệu của một nhà trọ nằm cạnh một tiệm internet nên ghé vào. Lâu rồi không vào mạng nên tôi ưu tiên vào mạng trước. Giá dịch vụ net ở đây 6.000 kip/giờ, nên tôi chỉ vào gửi bài thôi, không đưa hình được bởi vì tải hình lâu lắm. Vậy mà cũng hết một giờ đồng hồ.

Tôi qua hỏi phòng trọ. Phòng nhỏ không có toilet giá 30.000 kip; phòng có toilet bên trong giá 40.000 kip. Trả giá không được nên tôi đẩy xe ra đi tiếp dọc con đường lớn thì gặp bến xe. Ở khu này nhà trọ và quán ăn rất nhiều (phần lớn là của người Hoa). Giá phòng ở đây 50.000 - 60.000 kip (phòng không tệ nếu đi hai người).

Tôi đạp xe đi thẳng, tìm nơi cắm trại. Cách trung tâm khoảng 3 cây số là một cây xăng. Vài chiếc xe tải đậu lại ngủ. Tôi vào thám thính bãi cỏ bên trong, thấy có thể cắm trại nên đẩy xe vào và ra dấu mình muốn cắm trại. Mấy anh chàng ở đây chỉ tôi cắm trại bên trong có mái che trên, nền xi măng, cũng gần nơi họ ngủ; thật ra tôi muốn cắm trại trên cỏ nằm cho êm lưng nhưng họ cứ bảo mãi nên tôi đành vào trong.

Họ phụ tôi dựng trại và cố gắng nói chuyện nhưng tôi chẳng hiểu gì hết. Khi biết tôi là người Việt, họ bảo tôi dạy họ đếm số tiếng Việt. Vậy là tôi đếm trước và họ chăm chỉ đếm theo như sau: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, bồi, đầm, già, ách, heo! Sau này, nếu bạn gặp người Lào nào đếm số theo kiểu này thì rất có thể là “học trò” của tôi đấy!

Lúc ấy có một anh chàng sinh viên ngành y học dân tộc đang cùng ông chú đi đâu ngang qua. Người chú thấy cái lều của tôi nên tò mò đến “tám” bằng tiếng Lào (tôi mà hiểu được, chết liền!) Ông ta hỏi tôi biết tiếng Anh không và gọi cậu sinh viên này đến nói. Tôi ngồi bên trong lều, cậu ta ngồi bên ngoài nói chuyện. Qua đó, tôi học thêm một số từ tiếng Lào nữa.

Tôi ngủ một giấc đến sáng, nhờ mấy anh chàng ở cây xăng trông giúp đồ đạc rồi đạp xe quay về Moxay để ăn món phở Lào. Dọc đường tôi thấy có một nhà làm bún; họ phơi bún ngoài sân y như phơi quần áo vậy. Tôi ghé đại vào một quán phở dọc đường, ăn tô phở giá 10.000 kip, không rẻ tí nào. Người ở vùng này ăn bột nêm rất nhiều. Họ ăn bún với một loại mắm trông như mắm ruốc, khá ngon; món mắm này dùng chấm rau hay ăn với cơm đều ngon cả. Tôi ghiền món mắm ruốc của Lào rồi đấy!
Ăn xong tôi lại đạp xe loanh quanh ngắm nhìn Moxay. Thị trấn này hầu như chả có gì để xem ngoài cuộc sống người dân ở đây. Có vài suối nước nóng, có cái ở gần, có cái ở xa hơn 20 cây số; ngoài ra còn vài một ngôi chùa mà tôi thấy có bảng chỉ đường vào. Tuy nhiên tôi chỉ đạp xe loanh quanh chứ không đến những nơi này. Để an toàn, tôi ghé máy rút tiền của BECL rút thêm 100.000 kip thủ sẵn.
Moxay có ba cái chợ và theo tôi thức ăn ở đây đắt hơn so với ở những ngôi làng mà tôi thấy dọc đường. Phở trong chợ cũng có giá 10.000 kip; một vắt cơm nếp có giá 2.000 kip; bịch bún xào nhỏ xíu gắp chừng hai ba đũa là hết có giá 1.000 kip; chuối già 4 quả 2.000 kip.
Trở về chỗ cây xăng, tôi được mời ăn trưa với cơm nếp, có canh rau nấu thịt bò và cá chiên. Anh chàng quản lý ở đây cứ đòi tối chui vào lều của tôi mà ngủ mãi. Hắn xèo nẹo vụ đó từ tối hôm trước đến tận ngày hôm sau. Chả lẽ tôi oánh anh ta chứ, nên sau khi ăn trưa, nghỉ ngơi một chút, tôi dọn trại và lên đường.
Moxay - hay còn gọi là thành phố Oudomxay - là thủ phủ của tỉnh Oudomxay, một tỉnh được xem là Trái tim của miền bắc Lào (Heart of Northern Laos).

0 Comment :

Post a Comment