- Tôi vốn có ấn tượng rất tốt về người Lào: chân thật, hiền hòa thì lần này càng yêu thêm xứ sở triệu voi vì thiên nhiên hùng vĩ và chưa bị thay đổi nhiều bởi con người.

Tôi đến Lào nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên đến Champasak, thủ phủ của Nam Lào. 
Vừa qua khỏi biên giới Campuchia, chúng tôi đến Khone Phapheng - thác nước lớn nhất Đông Nam Á, nối hai bờ của sông Mekong với 2 tỉnh Champasak và Strung Treng của Campuchia. Nước cuồn cuộn chảy, tung bọt trắng xoá, tiếng thác ầm vang từ trên cao đổ xuống. Trên bờ là những cánh rừng bạt ngàn. Và Champasak còn nhiều thác nước hùng vĩ như vậy.
Thác Khon Phapheng, thác lớn nhất Đông Nam Á
Ngày hôm sau,chúng tôi còn chứng kiên thác Tad Yuang, dẫu không lớn bằng Khone Phapheng nhưng cảnh quan cũng đẹp không kém.
Buổi sớm, tôi thuê xe ôm để đi loanh quanh trong thành phố. Ở đây không có taxi. Bên cạnh việc thuê xe gắn máy thì chỉ có xe ôm và tuk tuk mà thôi. Giá khá mềm, 30.000 kíp (khoảng 80.000 đồng) cho hơn một giờ vừa chạy, vừa dừng để tôi chụp ảnh. Hai bên đường phố ở Pakse, có nhiều hoa nở rực rỡ trong nắng như bò cạp vàng, sứ trắng, sứ đỏ, phượng vĩ...

Những ngày ở Champasak, tôi ở tại Pakse, có nghĩa là “thành phố cửa sông” vì nằm trong sự bao bọc của hai con sông Sê Pôn và Mekong.

Tôi đến thăm một ngôi chùa, đối diện với Hội người Việt tại Champasak. Chùa có kiến trúc mái uốn lượn, thếp vàng rực rỡ. Đa số người Lào theo đạo Phật và khi chết thường hoả táng và tro được để trong những cái tháp nhỏ, đặt xung quanh chùa.
Ở Pakse, rất ít nhà cao tầng. Người dân đi xe bán tải là chính và xứ này vẫn là "văn minh xe hơi".
Ghé qua chợ Pakse, ngôi chợ do bà Đào Hương, một doanh nhân Việt kiều thành công, xây dựng và người dân ở đây quen gọi là chợ Đào Hương. Chợ khang trang, có đủ các mặt hàng, phân từng khu và đặc biệt, tiểu thương đa số là người Việt.

Trong chợ, hàng hóa chủ yếu có xuất xứ từ Thái Lan và Việt Nam. Khi trao đổi với tôi, cô Bé (tên thân mật của Buan Heuang), con gái bà Đào Hương, người điều hành tập đoàn trăm triệu đô la  Dao Heuang trên đất Lào từ năm 2006 cho biết đang chuẩn bị xây dựng mới và nâng cấp chợ. Giá cho thuê sạp ở đây bình quân khoảng trên 100 đô la/tháng. Tôi mua khô bò, lạp xưởng và chà bông về làm quà. 

Đã đến Champasak, phải ghé Wat Phou, ngôi đền đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản văn hóa thế giới năm 2001.
Được xây dựng từ thế kỷ thứ IX đến XIII, Wat Phou là một trong những đền thiêng liêng nhất của các vương triều Khmer, trước khi người Khmer di chuyển về phía Nam để xây dựng khu đền đài Angkor Wat ở Siêm Riệp, Campuchia. Quần thể Wat Phu chia thành 3 cấp, tựa vào ngọn núi Voi nổi lên trên vùng đất bằng phẳng. Hai di tích của khu hạ và khu ngoại vi đã bị thời gian tàn phá, chỉ còn khu trung tâm vẫn giữ lại những di chỉ rõ nét nhất.
Phương tiện đi lại phổ biến của khách du lịch là tuk tuk
Champasak có đầy đủ tiềm năng để phát triển du lịch. Trong chuyến đi này, chúng tôi đã ăn sáng tại Bình Dương, Việt Nam; ăn trưa tại Kracheh, Campuchia và ăn tối tại Pakse, Lào. Như vậy, xây dựng tour "một ngày ăn cơm 3 nước" là hoàn toàn khả thi. Chưa kể, Champasak giáp với Thái Lan nên sẽ có thêm những lựa chọn hấp dẫn khác cho du khách.
Bên cạnh Wat Phou, thác Khone Phapheng, Siphadone - 4.000 đảo trên sông Mekong, thì ẩm thực của Lào cũng đa dạng, ngon và sạch.

Bay lên nào trên khu vực đền Wat Phou
Thật thích khi ngồi bên bờ sông Mekong, nhâm nhi bia Lào và thưởng thức cá nướng, cá hấp, gỏi cá, thịt nướng, bò khô ăn với xôi trắng. 
Chúng tôi có trao đổi với các bạn doanh nhân trẻ ở Champasak về việc hợp tác phát triển du lịch. Cho dù, hạ tầng về vận chuyển, đầu tư cho điểm du lịch còn hạn chế nhưng rõ ràng, ngành du lịch của Champasak rất có tiềm năng.
Tôi sẽ sớm quay lại nơi này với các công ty du lịch Việt Nam mà tôi tin họ quan tâm đến vùng đất hùng vĩ và vẻ đẹp còn ẩn giấu này!

0 Comment :

Post a Comment